Ý BIỂN
Chợt nhìn quanh: nét hoang sơ
Trăm con sóng bạc xô bờ đại dương
Nghìn trùng xa: núi mù sương
Dấu chân trên cát lạc phương mặt trời
Cô đơn viết mãi một lời
Giam trong thi tứ mảnh đời viễn mơ
Vẫn sầu đến tự ngàn xưa
Ngàn sau ai đứng nghiêng bờ đại dương
QUA PHỐ CŨ NHỚ VẦN THƠ LÝ BẠCH
Mười năm hạnh phúc đã hoang đường
Phố vắng chiều đông lạnh khói sương
Đếm bước chân gieo mòn kỷ niệm
Phù vân du tử ý vương hương
Thôi đợi chờ chi một cánh chim
Mùa xuân trần thế mỏi mê tìm
Quên nhau đi cố vui mà sống
Lạc nhật cố nhân tình đó em
ĐÊM GIÃ TỪ PHAN THIẾT
Máy nổ thuyền đi tan giấc mơ
Gió tung cửa biển sóng xô bờ
Đèn đêm níu vội nhoà đôi mắt
Phan thiết xa dần - xa mãi chưa
Thôi thế đời thêm chuyến hải hành
Bạc đầu sóng ngẩng: tóc ai xanh?
Trăng hờn: giãi sáng từ bao thuở
Chẳng sáng lòng kia một ý lành
Thăm thẳm bên trời mây lướt mau
Hồn xưa thoáng hiện ánh tinh cầu
Vong thân bao kẻ tìm cơm áo
Ta vẫn nhìn ta kiêu hãnh đau
Lạc giữa vô cùng say sóng thơ
Thuyền ơi đừng ghé bến bao giờ
Trùng dương sao vẫn còn biên giới
Ta vẫn còn đây mộng viễn du
MỘT NỬA MÌNH KHÔNG THỂ HIỂU MÌNH
Ta qua mấy thuở yêu buồn
Làm sao em hiểu ngọn nguồn nơi nao
Bên nhau - còn thoáng chiêm bao
Lời thương - vần nhớ - nên câu ngậm ngùi
Làm sao em hiểu mảnh đời
ta trong mắt lệ bóng người năm xưa
Hờn ghen chi một cánh thư?
Xé chi tấm ảnh đã mờ rêu xanh?
Đập tan chi cố nhân tình -
như không - như có - chỉ mình ta đau
Mười năm - hạnh phúc trổ hoa
Em là nước mát - lòng ta thấm nhuần
Mười năm - đời bỗng sang xuân
Em là nắng ấm - quên gần - nhớ xa
Mười năm - phẳng lặng đời ta
Em là ngọn gió an hòa mơn man
Xưa em cười - nét bình an
Nay em khóc - nét tân trang cuộc tình
Cho nhau đời sống nguyên hình
Cho nhau hạnh phúc khai sinh muộn màng
Mưa là nước mắt không gian
Cho hoàng hôn lại huy hoàng sau mưa
BÓNG CHIỀU XƯA
Khi về phố đã hoàng hôn
Mười năm cơm áo soi mòn ý thơ
Hàng cây lạnh đứng trong mưa
Đôi chim sẻ ướt run vừa hôn nhau
Tìm em trong nét nhạc sầu
Thênh thang đại lộ con tàu lướt qua
Công viên ngày cũ còn hoa
Nhưng hồn anh đã phôi pha mấy mùa
Tình em ngỡ để làm thơ
Ngờ đâu thương nhớ vẩn vơ nửa đời
Chim nghiêng cánh mỏi bên trời
Bóng chiều xưa tiễn đưa người năm xưa...
NẮNG THÁNG GIÊNG
Hôm nay ngày cũ xa rồi
Trông ra nắng đổ bên trời tháng giêng
Giờ thì ta đã bình yên
Quẩn quanh với những lụy phiền áo cơm
Dốc dài ngựa nản chân bon
Tài không kịp mộng nên còn quẩn quanh
Viễn du lỡ cuộc bao lần
Ru đời trong chiếc gia đình ấm êm
Biển xanh - mây trắng - buồn thêm
Ta ngồi ngắm nắng tháng giêng ngậm ngùi
VONG THÂN
Kiếp sau xin chớ làm người.
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo.
NCT
Bao nhiêu năm khát tang bồng
Cây thông vụt ngã trên dòng cuồng lưu
Phế hưng điên đảo xoay chiều
Khúc reo đời cũ nghẹn ngào sóng xô
Níu tay hoa cỏ đôi bờ
Băng băng gia tốc - mịt mờ tư duy
Chưa chìm yên nghỉ u mê
Vong thân vùn vụt trôi về thiên thu
Bình nguyên bụi vẩn sông hồ
Rong rêu muôn kiếp phủ mờ tâm linh
KẺ Ở
tặng Hoàng Minh Trí
Mày đi qua một trùng dương
Tao còn quanh quẩn với đường phố xưa
Xứ Phan mùa nắng - mùa mưa
Nhớ trăng hải đảo gió lùa mái xiêu
"...nằm trong căn gác đìu hiu"
Bao lần tính kế gan liều...viễn du
Đời riêng đâu thể đợi chờ
Chung chia thuở ấy - bây giờ cắt chia
Mộng đời một mảnh đem đi
Thì...đô, pao nhớ gửi về thêm nghe
Hai con, một vợ đây hề
Xưa hề bi tráng! Nay hề bi thương!
Mày đi qua một trùng dương
Tao còn quanh quẩn với đường...sữa đen!
ĐỜI THƯỜNG MỘT CÕI RIÊNG CHUNG
Từ năm mười sáu đến nay
Trần gian có được bao ngày nhớ ta
Hững hờ chuyển kiếp phù sa
Trường giang lạnh thú yên hà lãng du
Xuân tàn, hạ đến, sang thu
Ngập ngừng những bước chân chờ sầu đông
Đời thường một cõi riêng chung
Tâm tư mấy thuở ngỏ cùng tương tri
Tuổi tri thiên đã đến kìa
Duyên thơ để lại chút gì mai sau
HẢI HÀNH
Xanh non - biếc biển - lam trời
Trắng mây - bạc sóng - rạch đôi mũi thuyền
Cột buồm từng trải ngả nghiêng
Vẩn vơ chỉ trỏ mấy miền không trung
Tình bát ngát - cảnh mênh mông
Chơi vơi trong cõi muôn trùng ngàn năm
Buồn xa xăm - nhớ xa xăm
Đời riêng một tiếng gọi thầm có ai?
NHỚ "PHƯỢNG YÊU"
Ơi cây phượng bé bên bờ nước
Hè đến em đừng quên nở hoa
Đêm đêm trăng sáng còn thao thức
Lá vẫy cành nghiêng gọi, đón ta
Ta ngồi hút thuốc trong vòm lá
Nhớ thuở Văn Khoa - ngày ra trường
Đám bạn bè - nồng hương phố xá
Một người tình áo trắng như sương
Ơi cây phượng bé mười năm cũ
Ơi lá xanh mi hoa đỏ môi
Người xưa áo trắng đò qua lỡ
Ta cũng qua đời nhau thế thôi
HÀNH HƯƠNG
Chiều đông hải đảo buồn se sắt
Gió loạn mười phương đau lá cây
Đường lên dốc lạnh trời tung cát
Một tiếng thời gian thở rất dài
Núi tím nghiêng đầu coi sóng bạc
Đập tan nghìn tảng đá trăm năm
Lẻ loi vài bóng chim xao xác
Mộ cũ đường bên hỏi tiếng thầm
Thấp thoáng đèn xa trong xóm vắng
Vầng trăng khuyết nhạt tỏ thêm dần
Ra đi từ thuở mây vương nắng
Đời sẽ còn ghi bao dấu chân
HẠNH PHÚC VẪN HOANG ĐƯỜNG
Từ đâu gió đến anh nào biết
Một sớm kia làm bay tóc em
Như thi tứ có bao giờ hết
Trên mắt môi thơm mãi kiếm tìm
Tình yêu cứ ngỡ như thần thánh
Anh chợt tầm thường khi đã yêu
Xin hôn em ấm đời hoang lạnh
Ngày tháng bên nhau chẳng có nhiều
Mai sau xa cách anh hoài nhớ
Hai chiếc linh hồn thương rất thương
Lạc bước nhau từ trong ý tưởng
Hôn em hạnh phúc vẫn hoang đường
DU TỬ
Về thăm thành phố chiều mưa
Lê thê gió cuốn cho vừa lá bay
Mây vàng - khói nhớ vàng tay
Lầu cao không bóng - một ngày sắp qua
Người mang tên một mùa hoa
Lầu cao - trời thấp - phai nhoà dáng xưa
Về thăm thành phố chiều mưa
Mưa đan tóc nhớ - bao giờ lãng quên
ĐÀ LẠT 77
* Tặng Hoàng Minh Trí, Hoàng Sĩ Bằng
Nhớ không Đà Lạt chiều mưa
Bộ ba du tử nằm co trên giường
Bước giang hồ! Thú đau thương!
Ra đi vội, tính sai đường rút lui
Chuyền tay ống điếu cầm hơi
Mỗi chàng một cõi riêng - rời - rã - run
Hết còn "khắc khoải, cô đơn"
Mai xe hết vé, hết hồn vía thơ!
Nằm lơ mơ, nhớ lơ mơ
Đất Phan nắng cháy sao giờ dễ thương
Chợt..."đê đầu tư cố hương..."
Tiên sư cái giống thơ Đường chọc quê!
Chắt chiu kỷ niệm tái tê:
Tan trường, nàng đến gọi về ăn... khoai!
HOÀI XUÂN
Kỷ niệm lên mầu xanh tháng giêng
Xanh hàng tơ liễu - bóng ai tìm
Ta đi trên lối mòn năm cũ
Hấp hối trong hồn thương tiếng chim
Ngày trở về - nhưng đời đã qua
Giờ biết yêu - nhưng người đã xa
Những môi - những mắt - lời chưa nói
Tan giọt sương và khô cánh hoa
Đã lạc đời nhau bao dấu chân
Tàn phai đến cả nét phong trần
Nghiêng nghiêng dáng bước mùa thay lá
Em, biệt ly nào không cách ngăn?
KHI HÚT THUỐC
Búng đi một mẩu tuổi đời
Để theo khói mộng lên trời viễn mơ
Để tìm đốm lửa tàn xưa
Lập lòe cháy đỏ những giờ bên em
Quyện trong hương tóc - hương đêm
Là hương khói thuở trắng thềm Văn Khoa
Hương thời gian - hương phôi pha
Hương theo suốt một đời ta - hương sầu